Chương 31: Xùy, toàn là rác rưởi (1)

[Dịch] Mắt Mù Ở Rể, Phu Nhân Ta Là Nữ Đế Đương Triều

Hoàng Qua Quân

6.108 chữ

17-08-2026

Một ngày sau.

Tiệc sinh thần của Tần Lưu Ly - vị Nữ đế đầu tiên kể từ khi Đại Tấn khai quốc, đã diễn ra đúng hạn!

Khắp cả nước ban phát vô số tài nguyên, phàm là con dân Đại Tấn thì ai nấy đều có phần. Trên từ công pháp, tài nguyên tu luyện, dưới đến lương thảo, y phục, thứ gì cũng có. Cả nước ngập tràn hỉ khí, bày ra một cảnh tượng thịnh thế phồn hoa.

Không chỉ vậy, Nữ đế còn hạ chiếu thư, trong thời gian diễn ra tiệc sinh thần, ngoại trừ chiến dịch tại Táng Tiên sơn mạch, tử tù đều được hoãn hành hình, mọi việc binh đao chinh phạt cũng tạm thời đình chỉ.

Tướng sĩ thú biên được luân phiên về quê thăm người thân, toàn bộ tướng sĩ đang tại ngũ trên cả nước đều được phát bổng lộc trước hạn.

Các nước lân bang thi nhau phái sứ thần tới, kẻ thì đi phi chu ngự không, người lại cưỡi yêu thú khổng lồ che khuất bầu trời tiến vào Đại Tấn vương triều, đỗ lơ lửng quanh kinh thành để chúc mừng sinh thần Nữ đế.

Thế nhưng, Mạnh Khinh Chu - người duy nhất trong hậu cung của Nữ đế, đồng thời cũng là "Hoàng hậu nương nương" chính cung, lại cáo bệnh không thể tới dự tiệc.

Điều này khiến không ít sứ thần lân bang đang mang tâm tư khó lường cảm thấy vô cùng thất vọng.

Dù sao thì ai mà chẳng muốn xem thử, kẻ được đồn đại là vừa không có tu vi vừa tàn phế như Mạnh Khinh Chu, rốt cuộc có bản lĩnh gì mà lại chiếm trọn được trái tim Nữ đế.

Kinh thành, hoàng cung.

Kim Loan điện.

Hôm nay, Nữ đế khoác lên mình bộ hoàng bào cửu long cửu hoàng đầy uy nghiêm. Vạt áo dài quét đất tựa như một nấc thang trời rực lửa, đôi chân dài trắng nõn, thẳng tắp bước đi khoan thai, chậm rãi tiến lên đế vị.

Khẽ xoay người, ung dung ngồi xuống.

Đông Phương Lưu Ly dùng đôi phượng mâu lạnh lùng kiêu sa quét nhìn văn võ bá quan đang quỳ dưới điện, cùng đám sứ thần lân bang đang quỳ ở giữa, đôi môi đỏ mọng khẽ mở:

"Bình thân."

Đưa mắt nhìn quanh một vòng nhưng không thấy bóng dáng Mạnh Khinh Chu đâu, Tần Lưu Ly thoáng chút nghi hoặc.

‘Tên này chẳng lẽ vẫn còn đang ngủ nướng?’

‘Tiệc sinh thần của trẫm mà cũng dám không tới dự... Mà cũng đúng, Mạnh cá muối cơ mà.’

‘Ngoại trừ Đông Phương Lưu Ly có thể khiến hắn để tâm, thì Nữ đế ra sao, Tần Lưu Ly thế nào, hắn căn bản chẳng hề bận lòng.’

Nghĩ đến Mạnh Khinh Chu, tâm trạng của Đông Phương Lưu Ly bỗng trở nên vui vẻ hơn hẳn.

Văn võ bá quan cũng nhận ra Mạnh đại thị lang vắng mặt, nhưng không một ai dám lên tiếng thắc mắc. Từng người đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, vờ như không thấy.

Vài con cáo già lăn lộn chốn miếu đường nhiều năm đưa mắt nhìn nhau ra hiệu, cuối cùng rút ra một kết luận: Mạnh thị lang bị vắt kiệt rồi!

Là nam sủng của Nữ đế mà, đúng ngày sinh thần lại nằm liệt giường không dậy nổi, xâu chuỗi mọi chuyện lại rồi ngẫm nghĩ, đáp án quả thực quá rõ ràng.

Có thể hiểu, có thể hiểu...

Tô Thanh Thu - nha hoàn thân cận của Nữ đế, vận một bộ váy trắng giản dị đứng bên cạnh đế vị, cất lời:

"Sứ thần chư quốc, bước lên phía trước bái kiến bệ hạ!"

"Chúng thần bái kiến bệ hạ Đại Tấn!" Sứ thần các nước không dám chậm trễ, vội vàng dập đầu hành lễ.

Uy danh của Đại Tấn vương triều trong những năm gần đây ngày càng như mặt trời ban trưa, tất cả đều nhờ vào tài văn trị võ công của Nữ đế.

Các quốc gia lân cận hầu như đều đã bị Nữ đế chinh phạt qua một lượt.

Nữ đế nổi tiếng với thủ đoạn tàn nhẫn, thích lấy chiến dưỡng chiến. Quân đội Đại Tấn nếu không phải đang đánh trận thì cũng là đang trên đường đi đánh trận.

Cái gì, ngươi hỏi quân phí không đủ thì làm sao?

Diệt quốc! Cướp sạch quốc khố!

Cái gì, ngươi hỏi tướng sĩ tử trận hết thì làm thế nào?

Thu nạp hàng quân, rồi lại đẩy ra chiến trường!

Cái gì, ngươi hỏi lãnh thổ quá nhỏ, không chứa nổi dân của nước bị diệt thì tính sao?

Tiếp tục bành trướng, cho đến khi thống nhất thiên hạ, tầm mắt nhìn đến đâu thì nơi đó là vương thổ, tự nhiên sẽ đủ chỗ.

Một nhân vật kiêu hùng bá đạo bực này, thử hỏi có ai dám coi thường, huống chi chỉ là một đám sứ thần."Sứ thần Ung quốc, phụng chỉ bệ hạ nhà ta, kính dâng Nữ đế Đại Tấn mười món linh bảo cực phẩm Thiên cấp! Một vạn con dị thú cảnh giới Nhất phẩm đã được thuần hóa! Cung chúc sinh thần!"

"Sứ thần Linh Đà quốc, phụng chỉ bệ hạ nhà ta, cắt nhượng ba tòa thành trì, một hồ linh khí! Cung chúc sinh thần!"

"Sứ thần Vạn Hi quốc, phụng chỉ bệ hạ nhà ta, kính dâng Nữ đế Đại Tấn vạn khoảnh lương thảo, ba ngàn bộ áo giáp Địa cấp! Cung chúc sinh thần!"

...

...

Trên triều đường, tiếng chúc thọ vang lên không ngớt.

Văn võ bá quan Đại Tấn mang ánh mắt ngạo mạn, vô cùng khinh thường những tiểu quốc láng giềng này. Ngay cả lễ vật dâng lên cũng chẳng ai thèm để vào mắt, chứ đừng nói đến Nữ đế bệ hạ cao cao tại thượng.

Nhưng đúng lúc này.

Ánh nắng trên không trung kinh thành chợt bị che khuất, đất trời vụt chìm vào một mảng u ám. Dân chúng ngơ ngác ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Vô số cường giả từ khắp nơi trong kinh thành ngự không bay lên, tựa như những vệt sao băng vút lên từ mặt đất, phẫn nộ trừng mắt nhìn không trung.

Chỉ thấy một con dị thú to lớn che khuất cả bầu trời xé rách tầng mây, thò ra một chiếc đầu rùa dữ tợn.

Chỉ riêng cái đầu đã to bằng cả một tòa thành, thân hình lại càng vô biên vô tận, chỉ có thể giấu mình trong kẽ hở hư không, quanh cổ vương đầy những mảnh vỡ không gian.

"Đó... Đó là Trấn Hải Đà! Theo ghi chép thì loài này mang một tia huyết mạch Huyền Vũ, nhưng nhất tộc Trấn Hải Đà chẳng phải đã tuyệt chủng từ lâu rồi sao?"

"Đại yêu Phúc Hải cảnh, khí tức thật khủng khiếp!"

"Các ngươi mau nhìn xem, trên đầu Trấn Hải Đà có người đang đứng kìa! Rốt cuộc là thần thánh phương nào lại cưỡi Yêu vương Phúc Hải cảnh xuất hành, phô trương uy phong đến mức này."

"Trấn Hải Đà bản tính vốn kiêu ngạo hung bạo, nếu kẻ kia không có thực lực chân chính, tuyệt đối nó sẽ không để hắn đứng trên đầu mình đâu."

Vô số cường giả vừa ngự không bay lên đã bị một luồng hơi thở từ mũi Trấn Hải Đà thổi văng, rơi lả tả xuống đất như mưa rào.

Một thanh niên áo đen đứng trên đầu Yêu vương Phúc Hải cảnh — Trấn Hải Đà, thản nhiên mỉm cười nói:

"Chớ trách, chớ trách."

"Tại hạ là Binh bộ Thị lang Đại Càn vương triều - Vương Đằng, nghe tin Nữ đế Đại Tấn tổ chức thọ yến nên đặc biệt tới chúc mừng."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!